06/01/2009
 
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
articles.jpg

Hình phạt nào cho những nhà thầu thi công ẩu?

 

Chưa có cá nhân, nhà thầu nào của công trình khi công trình xảy ra sự cố chết người bị phạt, rút giấy phép thi công và cũng chưa có ai bị khởi tố hình sự, phải vào tù vì công trình mình gây ra. Một số người dân đặt câu hỏi tại sao công trình thi công ẩu gây chết người nhưng chưa thấy một cơ quan tố tụng nào truy cứu trách nhiệm hình sự đối với những trường hợp gây ra chết người này. Phải chăng chế tài chưa đủ mạnh, sức răn đe chỉ mới là bồi thường thiệt hại?

 

14h ngày 3/1, thi thể của cháu bé 7 tuổi Ngô Hoàng Võ được đưa đi hỏa táng tại Bình Hưng Hòa theo nguyện vọng của gia đình hay nói đúng hơn là gia đình quá nghèo khó để kiếm một miếng đất làm nơi yên nghỉ cho cháu.

 

Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt ngây thơ của người anh Ngô Thanh Văn (9 tuổi) cố đưa những cục than rực lửa vào miệng nuốt vội để biểu diễn lần cuối cùng đám bạn bên quan tài của Võ để em được nhìn lần cuối cái nghề mà do quá nghèo nên hai anh em Văn, Võ phải tự học để kiếm tiền mưu sinh mà ai chứng kiến cũng không cầm được nước mắt.

 

Sự tắc trách của nhà thầu các công trình đã dẫn đến những vụ tai nạn đáng tiếc trong thời gian qua nhưng dường như chưa thấy nhà thầu, thi công nào chịu trách nhiệm hình sự và vụ việc cứ trôi dần vào quên lãng.

 

 

"Cố ơi! Giờ còn mình con thôi! Đừng bỏ con về!"

Nhà tang lễ An Bình dường như nhòa đi bởi tiếng khóc than của những đứa trẻ, những người thân của cháu Ngô Hoàng Võ (7 tuổi), một số người trong đám tang kế bên ai cũng phải rơi nước mắt khi chứng kiến cảnh cậu bé Ngô Thanh Văn trong bộ đồ biểu diễn xiếc gắp từng cục than hồng đưa vào miệng biểu diễn trong hai hàng nước mắt.

 

Ở một góc nhà tang lễ, cụ Nguyễn Thị Nguyệt hơn 80 tuổi cứ nấc lên từng hồi, chiếc áo bà ba bạc màu, đôi tay gầy guộc liên tục đưa lên chùi nước mắt. Cậu bé Văn cứ đi qua đi lại giữa quan tài và bà cụ, choàng tay qua đôi vai gầy run run của bà, miệng thì thầm: "Em bỏ con đi rồi! Giờ cố còn mình con thôi! Cố đừng về nhà nha ở lại đây với con và em!".

 

Nước mắt lăn trên đôi má nhăn nheo, bà cố của Văn kể cho chúng tôi mà giọng nói cứ lạc dần: Mẹ chúng đang thụ án tù 6 năm, cha thì mới đi tù về nên từ lúc 1-2 tháng tuổi chúng đã về ở với cố. Đêm nào hai anh em cũng giành nhau ôm cố. Nhà thì nghèo, ông ngoại hai đứa bị cụt chân không đi làm gì được, dì nó thì 4 đứa con thơ nên 8 người chui rúc trong một căn nhà mướn ở quận 7, làm đủ thứ để kiếm miếng ăn qua ngày.

 

Thằng Văn theo nhóm xiếc đi biểu diễn rồi học được nghề về chỉ lại cho thằng Võ. Học được vài món, Võ cứ nằng nặc đòi đi biểu diễn. Thế là đêm nào hai đứa cũng chuẩn bị đồ nghề đi biểu diễn. Những buổi sáng trở về, những tờ 2.000-10.000đ nhàu nhĩ  sau một đêm thức trắng được giúi vội vào tay cố rồi cả hai vùi đầu vào lòng cố ngủ li bì. "Giờ thằng Võ nó đi rồi! Anh em nó không còn giành nhau ôm cố…".

 

Chiếc quan tài rời khỏi nhà tang lễ. Nhiều tiếng khóc, tiếng than trách, những câu nói "giá như…" của những người đưa tiễn vang lên: "Giá như anh em chúng đi chung với nhau thì đâu có chuyện, giá như cái hố cống có nắp…".

 

 

Bao nhiêu tai nạn thương tâm nữa từ sự tắc trách?

Sau cái chết thương tâm của cháu Ngô Hoàng Võ, chúng tôi đi dọc bờ kè nơi đang thi công gói thầu số 7 (dự án cải tạo môi trường nước Nhiêu Lộc - Thị Nghè), từ cầu Trần Khánh Dư đến chân cầu Kiệu (quận Phú Nhuận) chúng tôi đếm được gần 10 hố cống trên tuyến đường này. Một số nắp cống được che chắn sơ sài bằng tôn cao khoảng 40cm còn lại một số nắp cống cao khoảng 1m không được che chắn.

 

Tại chân cầu Kiệu, một hố cống rộng hàng chục mét vuông được che kín bằng các tấm đan. Giữa hố cống này, một lỗ cống rộng khoảng 1m²bị để trống chĩa những thanh sắt tua tủa lên đường. Nước bên dưới hố cống này đục ngầu, sâu hoắm.

 

Ban chỉ huy công trình nơi gây ra cái chết cho bé Võ sau khi hỏi thăm an ủi đã lo toàn bộ chi phí ma chay cho cháu Võ với số tiền hơn 80 triệu đồng. Phía Công an phường 2, quận Phú Nhuận cũng gấp rút lập hồ sơ để làm rõ vụ việc.

 

Theo một cán bộ Sở GTVT TP HCM, đầu năm 2006, Bộ GTVT đã ban hành Quyết định 04/2006 về bảo đảm an toàn giao thông khi thi công công trình trong phạm vi đất dành cho đường bộ.

 

Theo đó, kể từ ngày nhận bàn giao mặt bằng, hiện trường để thi công thì đơn vị thi công phải chịu trách nhiệm quản lý, áp dụng các biện pháp bảo đảm an toàn và phải chịu mọi trách nhiệm nếu để xảy ra tai nạn.

 

Nhà thầu phải có nghĩa vụ bảo đảm an toàn khi thi công nhưng qua vụ việc này, nhà thầu đã không thực hiện nghĩa vụ này, để xảy ra tai nạn thì nhà thầu phải chịu trách nhiệm. Cụ thể là trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho nạn nhân. Nhưng từ đầu năm 2008 đến nay, gần 10 vụ tai nạn xảy ra tại các công trình thi công, nhiều chủ thầu, chủ công trình không thực hiện đúng nghĩa vụ của mình.

 

Chưa có cá nhân, nhà thầu nào của công trình khi công trình xảy ra sự cố chết người bị phạt, rút giấy phép thi công và cũng chưa có ai bị khởi tố hình sự, phải vào tù vì công trình mình gây ra mà tất cả các sự việc dường như bị chôn vùi vào quên lãng sau một thời gian bị dư luận lên tiếng rầm rộ.

 

Một số người dân đặt câu hỏi tại sao công trình thi công ẩu gây chết người nhưng chưa thấy một cơ quan tố tụng nào truy cứu trách nhiệm hình sự đối với những trường hợp gây ra chết người này. Sau khi xảy ra vụ việc, đơn vị thi công các công trình vẫn tiếp tục thi công như chưa hề xảy ra chuyện gì(?). Phải chăng chế tài chưa đủ mạnh, sức răn đe chỉ mới là bồi thường thiệt hại?

 

Sẽ còn bao nhiêu trường hợp thương tâm như cháu Võ nữa xảy ra khi "mức án" cuối cùng của các nhà thầu chỉ dừng lại ở việc đền bù thiệt hại. Năm 2009, TP HCM vẫn còn hàng trăm công trình lớn nhỏ sẽ được thực hiện với việc thi công cẩu thả, không đảm bảo an toàn, rào chắn sơ sài thì không biết sẽ còn điều gì xảy ra và bao nhiêu người nữa là nạn nhân? Câu hỏi đó xin được dành cho các nhà quản lý công trình.

 

Một số trẻ vẫn vô tư đùa giỡn trong công trình trong khi đó, hàng rào bảo vệ chỉ được gắn sơ sài bằng các dải băng.

 

Một số vụ tai nạn ở các công trình đang thi công gây chết người

Ngày 25/6/2007, tại hố nước thuộc công trường thi công Đại lộ Đông - Tây đường Trần Văn Kiểu, phường 1, quận 6, em Vương Khải Nghĩa (14 tuổi, ngụ phường 3, quận 8) khi đi tắm với 4 bạn cùng lứa đã bị hụt xuống hố nước rộng khoảng 500m² chết đuối. Hố nước này không có rào chắn mà chỉ được quây xung quanh bằng các sợi dây.

Ngày 7/6/2008, tại hố nước thuộc công trình thi công lắp đặt tuyến ống cấp nước từ Nhà máy Nước BOO Thủ Đức tại phường Tân Thuận Đông, quận 7, trong lúc trời mưa lớn, 4 cháu  Lê Hoàng Thông (13 tuổi), Lê Thị Châu (12 tuổi), Lê Ngọc Phương (8 tuổi) và Lê Thị Duyên (6 tuổi) rủ nhau đi tắm và bị chết đuối.

Ngày 13/7/2008, cháu Phạm Nguyễn Nguyên Phát, 4 tuổi, chơi đá bóng và lọt xuống hố ga của công trình thoát nước chống ngập trên đường 65, khu phố 5, phường Thảo Điền, quận 2.

Ngày 26/7/2008, em Tiêu Khánh Chương, 14 tuổi, cùng các bạn rủ nhau vào bãi đất trống trong công trình thi công dự án đại lộ Đông - Tây dọc bờ kè đường Ba Đình, phường 9, quận 8. Chương bị rơi xuống hố khi cố lượm trái bóng bị rơi xuống công trình.

Và cũng trong ngày 26/7/2008, hai em Phan Ngọc Hậu (7 tuổi), Nguyễn Văn Tính (11 tuổi) là học sinh lớp 2 và lớp 5 của trường Tiểu học Tân Thạnh Đông cùng 2 người bạn đồng trang lứa đi ra khu vực hồ nước công trình tại ấp 4, xã Tân Thạnh Đông, huyện Củ Chi để tắm. Chẳng may, Hậu ngã xuống nước, Tính liền với tay cứu nhưng bị ngã theo. Khi mọi người cứu lên thì 2 cháu đã chết.

 

Nghinh Phong (tổng hợp)


Các tin khác:
articles.jpg

Tui già kh lm , phi không ?

Chưa đi , chân mỏi !  Chưa trông , mắt mờ !
 Ðêm nằm chưa ngủ đã mơ
 Cơm chưa " đụng đũa " đã no ngang rồi !
 Áo quần xốc xếch lôi thôi
 Nhớ quên , quên nhớ... chuyện đời nhi nhăng
 Nói to cứ ngỡ nói thầm
 Tay run cứ ngỡ phải cầm... ba toong .
 Tính ra ba bốn đứa con
 Chín mười đứa cháu , cũng không dễ gần
 Bởi vì già trẻ cách phân
 Chúng thăm , chúng muốn hiểu rằng chúng... thương .
 Cho nên , ngày tháng cô đơn
 Tuổi già khổ lắm , phải không.... hỡi người ?

 

Thật tình , sướng quá đi rồi
 Sao không " nhìn xuống " cho đời... đẹp hơn ?
 Hãy thăm vài nursing home
 Thăm vài khu bệnh... nhà thương , biết liền .
 Ðời người nhiều nỗi truân chuyên
 Cứ gì già yếu , mà phiền , mà than !

 

Trời cho sống ở trần gian
 Là vui , là hưởng bình an trong lòng
 Ban ngày , nhìn áng mây hồng
 Nhìn con chim hót , nhìn bông hoa cười ...
 Ban đêm , nhìn ánh sao trời
 Nhìn trăng tình tứ , nhìn đời.... mê ly !
 Vậy thì... quẳng gánh lo đi
 Sống già ,  sống kỹ,  tội chi... sống buồn !

 


Các tin khác:
articles.jpg

Dạy cho con tiếng nói thật thà

Đoàn Thanh Liêm



Cách đây 40 năm, ngay từ thời kỳ trước tết Mậu thân 1968, các sinh viên học sinh hội họp với nhau, thì luôn say sưa phấn khích hát bài “Gia Tài cuả Mẹ” cuả nhạc sĩ họ Trịnh. Trong đó có câu thật là tâm đắc: “Dạy cho con tiếng nói thật thà. Dạy cho con chớ quên lời Cha. Ôi lũ con cùng cha. Quên hận thù …”. Thế nhưng sau 1975, khi người cộng sản chiếm được trọn vẹn miền Nam rồi, thì họ không cho hát bài này nữa.



Cũng vào khoảng thời gian đó, tôi được đọc cuốn Hồi ký cuả văn hào André Malraux, nguyên là Bộ trưởng Văn hoá và là người rất thân cận với Tổng thống De Gaulle cuả nước Pháp. Cuốn Hồi ký có cái tựa đề thật ngộ nghĩnh, đó là “Anti-Mémoires” mà có người dịch là “Phản Hồi Ký”. Nhưng tôi nghĩ chữ Anti ở đây có nghiã là “Trước”, như trong chữ Anticipation, chữ “Antichambre” = Phòng đợi ở bên ngoài phòng khách chính. Như vậy, thì phải gọi là “Tiền Hồi ký” mới đúng với ý cuả tác giả. Vì ông chỉ muốn xuất bản một phần cuốn Hồi ký, khi tác giả còn sinh tiền. Và chỉ khi tác giả qua đời, thì mới cho phổ biến toàn bộ cuốn Hồi ký mà thôi.



Đấy là chuyện bên lề, viết ra cho vui vậy thôi. Còn chính yếu, thì tôi chú ý đến cái câu chuyện trao đổi, khi lần đầu tiên ông Malraux gặp tướng De Gaulle lúc nước Pháp vừa được giải phóng khỏi sự chiếm đóng cuả quân đội Đức quốc xã vào muà Hè 1944, nhờ cuộc đổ bộ cuả quân đội đồng minh lên bờ biển Normandie miền Bắc nước Pháp. Ông Tướng từ ngoài nước trở về, thì muốn tìm hiểu về tình hình trong nước, nên mới hỏi Malraux là một trong những lãnh tụ quân kháng chiến ở trong nội địa nước Pháp, mà hồi đó thì được gọi là FFI (Forces Francaises de l’Interieur), tức là Lục lượng võ trang Pháp ở trong Nội địa. De Gaulle rất tâm đắc với cách đánh giá cuả Malraux về tình hình tại nước Pháp hồi đó, với chỉ bằng có một chữ thôi, đó là: “Sự Nói Dối” (nguyên văn tiếng Pháp là Le Mensonge). Tác giả thuật lại: "Tôi chỉ nói có một chữ Le Mensonge thôi, mà Ông Tướng đã gật đầu tâm đắc với sự đánh giá tình hình nội bộ nước Pháp cuả tôi. Và ngay từ đó, chúng tôi trở thành hai người bạn tri kỷ gắn bó với nhau…”. Và rồi như ta đã biết suốt cuộc đời còn lại, Malraux là người cộng tác thân tín nhất với Tướng De Gaulle. Đặc biệt trong những năm 1960-61 trở đi, Bộ Trưởng Văn Hoá André Malraux đã thay mặt Tổng Thống De Gaulle đi gặp gỡ trao đổi với các lãnh tụ thế giới như Kennedy, Nehru, Mao Trạch Đông v.v…



Cũng giống như vậy, văn hào Nga được giải thưởng Nobel về văn chương năm 1958 là Boris Pasternak, tác giả cuốn tiểu thuyết lừng danh “Doctor Zivago”. Trong cuốn sách này, tác giả có ghi như sau: “Muốn chiều lòng người cộng sản, thì cũng dễ thôi. Bạn cứ việc nói là yêu cái điều bạn ghét, và ghét cái điều bạn yêu”.



Còn mô tả về tình hình nước Nga dưới thời Staline thập niên 1930-40, thì Pasternak chỉ cần viết một câu như sau: “Tất cả chỉ là sự giả dối, giả hình mà thôi !“ (tiếng Pháp là Tout n’est que Pharisianisme) . 



Đó là ở nước ngoài. Còn ở Việt nam ta, thì ngay từ hồi 1946-47, tôi đã được nghe nhiều người thốt ra câu nói này: “Nói dối như Vẹm”, tức là chữ VM hay Việt Minh đọc nhanh ra thành chữ Vẹm.


Xưa kia, dân gian thường nói: “Nói dối như Cuội”. Nhưng từ khi có cộng sản Việt Minh, thì bà con lại nói như thế đó.



Và cho đến ngày nay, sau trên 60 năm đảng cộng sản nắm giữ chính quyền, thì tính trạng dối trá lại càng lan rộng, phổ biến trầm trọng hơn gấp bội. Cụ thể là lời phát biểu vừa mới đây cuả Hoà Thượng Thích Quảng Độ với nhân viên ngoại giao nước ngoài: “Chính quyền cộng sản luôn luôn dối trá, lừa gạt dân chúng…”. Nhà văn Võ Thị Hảo tố cáo “Sự giả trá trở thành thường nhật, thành đương nhiên…Những sự giả trá ấy còn tiếp tục làm mục ruỗng nhân cách người Việt nam.”  Và bà kêu gọi phải tìm cách giải trừ sự gian dối, giả trá trong sinh hoạt thường ngày cuả xã hội. Mà ngành giáo dục phải đi đầu trong việc “giải trừ bệnh giả dối” này.



Tiến sĩ Hà Sĩ Phu thì viết là: “Cái bệnh Liệt kháng về Nhân cách“.

Giáo sư Hoàng Tụy thì than phiền sự biến chất, tha hoá, căn bệnh thành tích đã làm hư hỏng bao nhiêu thế hệ con người. Rồi đến Hội Đồng Giám Mục Công giáo trong Thư ngỏ công bố ngày 25/9/2008 cũng lên tiếng cảnh giác: “Ngày nay, một trong những điều gây nhức nhối lương tâm là sự gian dối trong nhiều lãnh vực, kể cả trong môi trường cần sự thật nhiều nhất là giáo dục học đường. Chắc chắn tất cả những ai tha thiết với tiền đồ của đất nước và dân tộc, không thể không quan tâm đến tình trạng này…”



Như vậy là cả giới trí thức, văn nghệ sĩ, cũng như giới lãnh đạo tôn giáo, thì đều đã đồng thanh nhất trí nói lên sự quan ngại và cảnh giác về tệ trạng luân lý suy đồi, xã hội đầy dãy sự gian trá lươn lẹo. Đó là một thực tế rất đau lòng đến tủi nhục cho một dân tộc vốn có truyền thống trên 4000 năm văn hiến. Và hơn thế nữa, chuyện tham nhũng bê bối về hối lộ ở cấp cao tại Saigon và nạn thu gom và vận chuyển đồ ăn cắp cuả phi công Air Việt nam đang được báo chí ở bên nước Nhật phanh phui ra liên tục từ mấy tháng nay, đến nỗi chính phủ Nhật phải cúp viện trợ ODA. Công luận ở Nhật gọi đó là thứ “dòi bọ đáng ghê tởm”. Sự việc này quả là một mối nhục quốc thể tệ hại nhất cho đất nước và con người Việt nam, trước con mắt của tòan thế giới trong giai đoạn toàn cầu hóa ngày nay.

 

Vấn đề đối với người dân chúng ta là phải làm sao vực lại được cái tinh thần nghĩa khí liêm sỉ như cha ông chúng ta vẫn thường dạy bảo từ xưa nay. Trước khi đòi hỏi người cộng sản phải thay đổi, phải chấn chỉnh cái này, cái nọ, thì chính chúng ta trong khu vực Xã hội Dân sự, chúng ta phải chủ động làm lấy cho nhau và với nhau trước đã. Việc này hoàn toàn nằm trong tầm tay cuả mỗi người chúng ta.



Đó là lý do thúc đẩy người viết bài này lấy tiêu đề “Dạy cho con tiếng nói thật thà” như đã ghi ở trên. Mỗi người chúng ta, ai mà chẳng yêu mến bà mẹ cuả mình. Vì thế, chúng ta nhất định đều phải làm theo lời dạy dỗ cuả mẹ là “Phải sống cho ra con người tử tế, chân thật, hầu làm đẹp lòng mẹ và bảo toàn được tiếng thơm cuả dòng họ nhà mình”.



Việc này phải bắt đầu trước hết từ trong nội bộ mỗi gia đình, rồi sau mới đến ngoài xã hội. Các đoàn thể, hiệp hội, các tổ chức tôn giáo là nòng cốt cuả khu vực Xã hội Dân sự, thì phải phát động khuyến khích mỗi gia đình phải rèn luyện, đào tạo con cháu mình theo tinh thần đạo hạnh lễ nghiã truyền thống cho thật đàng hoàng nghiêm túc. Ta không thể nại lý do ngoài xã hội luân thường đảo lộn, để mà buông xuôi, bỏ mặc chuyện giáo dục con cái trong nội bộ gia đình cuả chính mình ta được. Như dân gian thường nói: “Con hư tại mẹ. Cháu hư tại bà”. Hay là “Nhà dột từ nóc” “Thượng bất chính hạ tắc loạn”... Tức là  trách nhiệm cuả mỗi gia đình là chính yếu, các bậc làm cha làm mẹ, thì tuyệt đối “Không thể sao lãng nhiệm vụ dạy dỗ, hướng dẫn đàn con, bằng chính cái nhân cách trong sáng, cái tấm gương đạo hạnh cuả mình.” Đúng như cha ông ta từ ngàn xưa vẫn từng dạy “Dĩ thân nhi giáo”.

 

Câu hát cuả nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng làm chúng ta nhớ đến nhà thơ Phùng Quán trước đó 10 năm, vào thời kỳ báo “Nhân Văn - Giai Phẩm” ở ngoài Bắc năm 1956-57, đã cống hiến bài thơ đanh thép bất hủ “Lời Mẹ Dặn“, xin được trích dẫn mấy đoạn tiêu biểu như sau:

Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết 
Cũng không nói ghét thành yêu. 
. . ..

Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã.
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.



Nhà thơ Phùng Quán, như ta đã biết, cũng như nhiều nhân vật khác trong Nhóm Nhân Văn – Giai Phẩm đã phải trả một cái giá rất đắt vì tinh thần khẳng khái bất khuất như thế. Và mới đây, trên Đặc san Xuân Kỷ sửu cuả Báo Người Việt vừa phát hành tại miền Nam California, dịp cuối năm 2008, ta còn được đọc mấy trang Hồi ký thật là cảm động cuả cô giáo Vũ Bội Trâm là người bạn đời cuả nhà thơ. Trong bài nhan đề: “Tôi đã được Sống như tôi muốn “, chị Bội Trâm đã ghi lại bao nỗi truân chuyên vì làm vợ một người bị chế độ trù dập, săn đuổi tàn tệ. Và anh chị đã trụ vững được, đó là nhờ ở sự nâng đỡ bảo bọc cuả bao nhiêu bà con, bạn bè thân thiết, đặc biệt là nhờ tấm lòng hy sinh nhẫn nại rất mực cuả bà mẹ yêu quý cuả chị.

Và với một người cha bất khuất lẫm liệt như thế và với một người mẹ hy sinh tận tuỵ như chị Bội Trâm, tôi tin là hai cháu Phùng Đỗ Quyên và Phùng Quân cuả hai anh chị sẽ tiếp nối được cái tinh thần đạo hạnh, khẳng khái sáng ngời cuả cả hai dòng họ nội ngoại cuả các cháu.  


 
Viết đến đây, tôi lại nhớ đến chị Như Khuê, người bạn đời cuả nhà thơ Trần Dần. Tôi có dịp đến thăm anh chị tại nhà gần ga Hàng Cỏ Hanoi vào cuối năm 1989. Hồi đó, anh Dần đã bắt đầu đau yếu nhiều, nên ít nói chuyện và để cho chị kể cho tôi nghe về những khó khăn đày đọa mà cả gia đình phải gánh chịu suốt mấy chục năm, chỉ vì anh tham gia vào vụ “Nhân Văn – Giai Phẩm”. May mà mới đấy, vào giữa năm 1989, thì cháu Vũ con anh chị được các người bạn giúp cho sang Pháp học thêm về hội hoạ, nên gia đình mới có chút hy vọng tương lai. Trước đó, thì cháu Vũ đã được Luật sư Nguyễn Mạnh Tường rèn cặp trau dồi về phần tiếng Pháp cho. Nhưng chị Dần còn cho biết: “Anh xem đó: Chúng tôi cũng phải cắn răng bấm bụng rút ruột mất một số tiền “lót đường” cho cháu mới ra đi êm thắm được đấy.!”



Dân tộc chúng ta mà còn tồn tại đứng vững được qua bao nhiêu thử thách cuả các chế độ phong kiến hủ lậu, chế độ thực dân đế quốc đã qua và cả cuả chế độ độc tài toàn trị cộng sản từ trên nửa thế kỷ nay. Đó chính là vì còn có nhiều bà mẹ nhân ái, bất khuất, mà nhẫn nhục như bà mẹ cuả nhà thơ Phùng Quán, bà mẹ cuả cô giáo Bội Trâm. Và cuả những người vợ hết lòng hy sinh, nhẫn nhục chăm sóc cho chồng, cho con như chị Bội Trâm, chị Như Khuê…



Dân số Việt nam ở trong nước hiện nay là trên 86 triệu, và ở hải ngoại là khoảng 3 triệu. Mà số đảng viên cộng sản cỡ 3 triệu, và tôi không tin rằng tất cả số 3 triệu đảng viên này đều là những con người sắt máu với lòng tràn ngập hận thù, mà lại còn vô cảm, vô trách nhiệm trước những bất công, hủ hoá thối nát, gian dối lừa lọc đầy dãy trong xã hội chúng ta hiện nay. Tôi tin rằng trong đảng cộng sản hiện vẫn còn có những người có lương tâm, biết phân biệt phải trái, biết đâu là chính nghiã, đâu là gian tà. Chỉ có điều là đa số nhân dân chúng ta cũng phải ra sức tranh thủ thuyết phục, mời gọi số người còn có lương tâm và liêm sỉ như thế tham gia tích cực và cụ thể, thiết thực hơn vào công cuộc phục hồi lại cái căn bản truyền thống nhân bản và nhân aí từ ngàn đời cuả cha ông chúng ta truyền lại.



Chúng ta cần phải xác tín rằng: “Nhân nghiã nhất định phải thắng hung tàn. Và Tình thương rồi sẽ xoá thù hận.“ Nhất định là dân tộc ta rồi ra sẽ xoá bỏ hết sạch được cái chủ thuyết ngoại lai  “Bạo lực Cách mạng, Hận thù giai cấp. Chuyên chính vô sản…”, mà người cộng sản đã du nhập từ nước ngoài vaò, khiến gây ra bao nhiêu tang thương đổ vỡ, tàn phá huỷ diệt  từ mấy chục năm nay, đối với cái nếp sống thuận hoà, nhân ái theo truyền thống tốt đẹp ngàn xưa cuả cha ông chúng ta.



Đó là niềm hy vọng tươi sáng chứa chan cho toàn thể dân tộc Việt nam chúng ta trong thế kỷ XXI này vậy.   


California, Cuối năm Mậu Tý 2008



Lời Mẹ Dặn
===========


Tôi mồ côi cha năm hai tuổi

Mẹ tôi thương con không lấy chồng

Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải

Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ

Ngày ấy tôi mới lên năm

Có lần tôi nói dối mẹ



Hôm sau tưởng phải ăn đòn.

Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn

Ôm tôi hôn lên mái tóc

-- Con ơi

trước khi nhắm mắt

Cha con dặn con suốt đời

Phải làm một người chân thật.

-- Mẹ ơi, chân thật là gì?



Mẹ tôi hôn lên đôi mắt

Con ơi một người chân thật

Thấy vui muốn cười cứ cười

Thấy buồn muốn khóc là khóc.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêụ

Từ đấy người lớn hỏi tôi:

-- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?

Nhớ lời mẹ tôi trả lời:

-- Bé yêu những người chân thật.



Người lớn nhìn tôi không tin

Cho tôi là con vẹt nhỏ

Nhưng không ! những lời dặn đó

In vào trí óc của tôi

Như trang giấy trắng tuyệt vờị

In lên vết son đỏ chóị

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi

Đứa bé mồ côi thành nhà văn

Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm

Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.



Người làm xiếc đi giây rất khó

Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn

Đi trọn đời trên con đường chân thật.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêụ



Tôi muốn làm nhà văn chân thật

chân thật trọn đời

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Bút giấy tôi ai cướp giật đi

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.


Các tin khác:
articles.jpg

Đại lễ kỷ niệm thánh đản Đức Phật A Di Đà

 

Sáng nay, ngày 14-12-2008 (tức ngày 18-11-Mậu Tý), tại Hội trường Nhà Truyền thống Văn hóa Phật giáo TP.HCM, Thường trực BTS THPG TP.HCM kết hợp cùng Ban tổ chức khóa tu “Một ngày an lạc” đã tổ chức Đại lễ kỷ niệm thánh đản  Đức Phật A Di Đà ,lễ chúc thọ Hòa thượng Thích Trí Quảng và mừng thọ Phật tử tham dự khóa tu trên 60 tuổi.

 

HT. Thích Trí Quảng, Phó Chủ tịch HĐTS kiêm Trưởng ban PGQT; Trưởng Ban trị sự THPG TP.HCM, Chư tôn Giáo phẩm BTS Thành hội cùng Chư tôn đức  Ban đại diện Phật giáo 24 quận, huyện đã quang lâm chứng minh Đại lễ. Ngoài ra còn có sự hiện diện Chư Tôn đức Ban tổ chức khóa tu “Một ngày an lạc” cùng gần 3000 đồng bào Phật tử và thân nhân của Phật tử mừng thọ…v.v

 

Sau phần nghi thức, HT Thích Trí Quảng đã phát biểu khai mạc, nêu bậc các hạnh nguyện độ sanh của Đức giáo chủ Tây phương Tịnh độ A Di Đà Phật. Qua đó, Hòa thượng khẳng định Đại lễ kỷ niệm là dịp quan trọng để toàn thể Tăng Ni – Phật tử thành phố cùng hướng lòng thanh tịnh quy ngưỡng Ngài trong cuộc sống tu tập hầu cầu giải thoát ở mai sau.

 

Sau phần khai mạc các em Phật tử Đạo tràng Pháp Hoa đã dâng hoa cúng dường lên Chư Phật mười phương, Chư đại Bồ tát và hiện tiền Chư tôn đức Tăng - Ni. Ngay sau đó, Chư tôn giáo phẩm cùng toàn thể hội trường đã niêm hương và tiếng hành nghi thức lễ vía Đức Phật A Di Đà trong bầu không khí trang nghiêm, thanh tịnh. Đức Phật A Di Đà – vị giáo chủ Tây phương cực lạc với đầy đủ các các công đức: “Vô lượng thọ, vô lượng quang, vô lượng công đức”, vì lòng từ bi thương xót tất cả cúng sanh trong mười phương thế giới nên đã phát 48 đại nguyện hầu dẫn dắt chúng sanh ra khỏi biển khô vô minh đồng đăng Tịnh độ. Với ân đức từ bi, trí tuệ và công hạnh vô ngã, vị tha, Ngài luôn ứng hiện khắp chốn hầu đáp ứng nguyện vọng tầm cầu giải thoát nơi thế giới Cực lạc của tất cả chúng sanh qua phát môn niệm Phật. Nhân dịp này, thường trực Ban tri sự THPG TP.HCM cũng đã tổ chức khánh tuế Hòa thượng Trưởng ban, Chư tôn đức BTS cũng như chúc thọ quý Phật tử lớn tuổi đang tham gia khóa tu “Một ngày an lạc”.

 


articles.jpg

Anh Quốc: Phòng Triển Lãm điêu khắc Phật Giáo đầu tiên

-          Hạt Cát dịch

 

LONDON, UK - Viện Bảo Tàng Victoria & Albert (viết tắt V&A) tại Anh Quốc sẽ khai mạc Phòng Triển Lãm của Tổ Chức Gia Đình Robert H.N. Ho vào tháng Tư tới đây, phòng triển lãm điêu khắc Phật Giáo đầu tiên tại Anh Quốc.

 

Phòng triển lãm mới tinh này sẽ trưng bày những tác phẩm nổi bật nhất từ bộ sưu tập thế giới của V&A về điêu khắc Phật Giáo được xếp hạng mục từ những công trình điêu khắc chùa miếu Trung Hoa đến những tượng Phật mạ vàng tí hon. Được trưng bày lần đầu tiên sẽ là các tác phẩm Đức Phật tọa thiền thời sơ khai còn tồn tại (khoảng 300 năm sau Tây lịch) từ Tây Bắc Ấn và một tượng mạ vàng nữ thần Tara từ Nepal.

 

Khoảng 50 tác phẩm được sáng tạo bởi các danh gia điêu khắc trong khoảng thời gian từ năm 200 sau Tây Lịch đến năm 1850 sẽ được trưng bày trong phòng triển lãm mới tinh này để cho thấy biểu tượng của Đức Phật trong nền nghệ thuật Á Châu như thế nào. Những hình tượng trong đợt triển lãm sẽ kể lại cuộc đời của Đức Phật và sự truyền bá Phật giáo từ Ấn Độ đến những vùng đất khác của Á Châu. Các tác phẩm điêu khắc sẽ được sắp xếp theo từng nhóm địa lý để cho thấy sự đa dạng của tư tưởng nghệ thuật khắp Á Châu và sẽ phản ảnh sự khác biệt của từng nhánh Phật Giáo như Ấn Độ, Tích Lan, Miến Điện, Nam Dương, Nhật Bản, Thái Lan, Trung Quốc và Hy Mã Lạp Sơn.

 

Những tác phẩm mới sẽ bao gồm một bức tượng Bồ tát Padmapani uy nghi bằng đồng đỏ từ Nepal, được trang trí nhiều viên đá quý, và một pho tượng Phật tọa thiền hồi thế kỷ thứ 18 bằng đồng thiếc mạ vàng từ Tây Tạng. Những pho tượng Phật bằng đá quý và kim loại từ Ấn Độ và Hy Mã Lạp Sơn sẽ được trưng bày bên cạnh các bức tranh sơn dầu thế kỷ thứ 19 mới phục hồi gần đây, những bức tranh vẽ lại các bích họa nổi tiếng vào thế kỷ thứ 5 ở những hang động tu viện nằm trong núi đá Ajanta trung tâm Ấn Độ.

 

Các tác phẩm phiên bản bằng với kích cỡ người thật của các công trình điêu khắc hồi thế kỷ thứ 8 của chùa Borobudur Phật Giáo Nam Dương cũng sẽ được trưng bày. Một khu vực dành riêng cho miền Đông Á sẽ trưng bày một pho tượng bán thân của Đức Phật hồi thế kỷ thứ 7 đời nhà Đường và một Phật đầu của một công trình điêu khắc từng được chạm khắc thẳng vào vách đá trong chùa hang hồi thế kỷ thứ 6 tại Hướng Đường Sơn , miền bắc Trung quốc. Điêu khắc Phật Giáo Nhật Bản cũng sẽ trưng bày một tác phẩm từ thế kỷ 18, tượng đồng hộ pháp Fudo.

 

Một ngôi đền ngoạn mục cao 3 mét từ Mandalay, Miến Điện, một công trình hiếm quý còn sót lại của cung điện hoàng gia đang bị phá hủy hiện nay sẽ được trưng bày lần đầu tiên trong viện bảo tàng. Ngôi đền bằng gỗ và sơn mài với các nét hoa văn trang trí cùng với những triều đại qua các thời kỳ cho thấy sự liên hệ gần gũi của tín ngưỡng trong Phật Giáo và tình trạng được xem gần như là thần thánh của vua chúa Miến Điện.

 

Phòng Triển Lãm của Gia Đình The Robert H. N. Ho là một phần của chương trình tương lai của Viện Bảo Tàng V&A nhằm chuyển đổi viện bảo tàng qua những phòng triển lãm và những bản sao của bộ sưu tập. Phòng triển lãm sẽ bao gồm phần trưng bày tương phản để giải thích ý nghĩa của các tư thế thân và thủ được sử dụng trong điêu khắc Phật giáo. Đồng thời cũng sẽ trình chiếu 2 cuốn phim tài liệu, một phim về các tu viện Phật giáo cổ xưa của hang động Ajanta ở trung tâm Ấn Độ và Tabo Tây Tạng, cuốn phim khác sẽ nói về những điều kiện sinh sống của các nhánh Phật giáo miền Hy Mã Lạp Sơn đương thời.


 


© 2008 Đại Viên Giác